Top 17 # Xem Tướng Chó Vện / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Ica-ac.com

Con Chó Vện Và Người Tù Cải Tạo / 2023

CON CHÓ VỆN VÀ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO

Nguyễn Vĩnh Long

Trên bước đường lưu đày của những người tù chính trị Miền Nam đầy máu và mồ hôi trên chính quê hương của mình, đã có bao nhiêu người “sinh Nam tử Bắc” và trong số nầy có anh Lê Xuân Đèo là cánh chim lìa đàn rất sớm.

Giữa tháng 10 năm 1976. Một nhóm tù chính trị Miền Nam khoảng 100 người, từ nhà tù Sơn La lâu đời, nằm trên vùng núi cao đèo heo hút gió của tỉnh Sơn La, phía bắc giáp Yên Bái – Lào Cai, phía tây giáp Lai Châu, phía đông giáp Phú Thọ – Hòa Bình, phía Nam giáp Lào, chúng tôi được di chuyển về Hoàng Liên Sơn (Nghĩa Lộ) và tôi gặp anh bạn tù Lê Xuân Đèo tại Trại 6, Liên trại 2, một vùng núi non hiểm trở có cái tên thật mộng mơ: “Khe Thắm” thuộc huyện Văn Chấn.

Khe Thắm là một thung lũng nhỏ hẹp, nằm giữa hai dãy núi trùng điệp. Trại 6 gồm có bốn lán, dựa lưng vào dãy núi bên nầy, bên kia thung lũng là một bản Thái Trắng gồm mươi căn nhà sàn, dưới gầm nhà sàn là chuồng nhốt trâu bò. Chỉ có một con đường độc đạo vào Trại 6. Về sau, khi chúng tôi chuyển sang trại khác, trại nầy được sát nhập vào nông trường Bản Hẻo. Dạo chúng tôi vừa chuyển đến, dân làng đã cấy xong vụ lúa Đông – Xuân. Trong thung lũng Khe Thắm, mạ non lên xanh phơi phới. Ngay khi vừa mới đến trại, chúng tôi được phát ngay mỗi người hai bộ đồ rằn ri của binh chủng Biệt Động Quân, thế nầy là hết hy vọng trốn trại! Riêng tôi vớ phải cái quần rộng thùng thình. Công tác đầu tiên là đào thủy lợi để dẫn nước từ một con suối gần đó vào ruộng lúa. Tôi và Lê Xuân Đèo ở chung lán 3, còn Trương Đăng Sĩ ở lán 4. Mùa đông năm 1976 là một mùa đông với cái lạnh khắc nghiệt, lạnh thê thảm chưa từng xảy ra ở miền Bắc Việt Nam. Có nhiều đêm, hàn thử biểu rơi xuống chỉ còn một độ bách phân, mặt nước ao hồ đóng váng, cá chết hằng loạt vì lạnh. Tuy củi rừng nhiều vô số kể, nhưng bọn cán bộ cấm tù cải tạo đốt lò sưởi vì sợ cháy lán trại? Nửa đêm về sáng, chúng tôi phải thức dậy ngồi đâu lưng hoặc nằm sát vào nhau cho ấm. Bản Thái bên kia thung lũng, dân làng phải đốt rơm hoặc củi để sưởi ấm gia súc. Làm thân trâu bò còn sướng hơn tù cải tạo là cái chắc! Có bao nhiêu quần áo, chúng tôi cũng lôi hết ra mặc, nhưng không sao đủ ấm vì cái lạnh cắt ruột từ trong xương lạnh ra.

Đi tắm vào mùa đông đối với tù cải tạo là một hình thức tra tấn. Mỗi tuần, tôi chỉ ra bờ suối tắm giặt một lần vào xế trưa chúa nhật, sau khi ngồi trước sân phơi nắng hàng giờ cho ấm. Ngồi bên cạnh tôi là Nguyễn Minh Thanh vừa phơi nắng vừa ngâm thơ “Tao Đàn” đói thấy mẹ mà hắn còn làm thơ được thế mới tài. Nếu như chiều chúa nhật nào rơi vào ngày mưa là xin hẹn lại tuần sau…mới đi tắm. Như vậy là đạt tiêu chuẩn nếp sống “văn minh, văn hóa mới” lắm rồi!

Hầu như lề lối sinh hoạt của tất cả trại tù cải tạo thuộc đoàn 776 do bộ đội csbv quản lý đều giống như nhau. Sau một ngày ăn đói, thực phẩm chính là khoai, sắn, bo bo, bắp hột mà mỗi khẩu phần của người tù đếm được khoảng 700 hột và lao động khổ sai 10 tiếng một ngày kể cả lúc trời mưa bão. Và mỗi tuần chỉ được nghỉ nửa ngày chúa nhật để tắm giặt. Tối đến là giờ sinh hoạt chính trị, “ngồi đồng” hằng giờ ngay trên chỗ ngủ để nghe đọc báo “Nhân Dân” hoặc “Quân Đội Nhân Dân”, những loại tin tức dùng để tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản và chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa.

Sau khi nghe đọc báo là phần bắt thăm nhận công tác lên rừng đốn đủ loại gỗ: gỗ làm cột nhà, gỗ làm đòn tay, gỗ làm kèo nhà…và một toán chặt nứa dùng để lợp mái nhà. Gỗ và nứa từ trên rừng kéo về tập trung trên một bãi đất trống bên cạnh con suối dưới chân núi, cán bộ quản giáo của đội đến kiểm nhận vào mỗi buổi chiều. Sáng hôm sau, toán thợ mộc vác về xưởng mộc cưa, đục, đẽo… để dựng nhà. Lê Xuân Đèo thường đổi công tác với những anh em khác để cùng đi rừng với tôi, vì cải thiện linh tinh để mưu sinh là nghề của chàng. Hắn rất chịu những phi vụ táo bạo của tôi. Hắn là dân Nha Trang, lúc bình thường thì giọng nói dễ nghe, nhưng lúc khẩn trương, nghe lời hắn là một tai họa khó lường…

Bên kia thung lũng, đối diện với trại 6 là dãy nhà sàn của dân tộc thiểu số Thái Trắng. Tụi cán bộ quản giáo hoặc quản chế thường hù dọa là đồng chí “Bí thư xã” có vũ trang súng trường AK47. Phía sau dãy nhà là ruộng mía và hằng ngày nó trở thành mục tiêu đầy sức hấp dẫn và cám dỗ nhưng cũng rất nguy hiểm. Những lần chúng tôi qua dãy núi bên kia đốn nứa, chỉ tiêu một ngày là 100 cây với tiêu chuẩn: phải là nứa già, thẳng đốt, chiều dài từ 3 thước trở lên, sau khi vạt bỏ ngọn. Thường thì buổi sáng đốn xong, bó lại từng bó 20 cây, giấu đâu đó ở trên rừng. Giờ lao động buổi chiều, chỉ lo việc chuyển về trại.. Những cây nứa được mấy anh bạn tù cao niên, chặt khúc và đập giập ra để lợp mái nhà.

Một ngày trên đường vác mấy bó nứa chuyển về trại.. Chúng tôi ngồi nghỉ mệt bên dòng suối vắng. Đèo nhìn qua đám ruộng mía, sau dãy nhà sàn bên kia dòng suối, hắn thèm đến nhỏ dãi, trông thật tội nghiệp. Hắn nói:

– “Ê, mầy! Không biết lúc nầy, bỗng dưng tao thèm ngọt quá trời! Từ ngày di chuyển ra miền Bắc đến giờ, gần cả năm trời tao chưa hề thấy cục đường tán nó tròn, nó méo ra làm sao! Tao chịu hết nổi rồi nghe mậy,” Đèo tiếp. “Thôi, mầy ngồi ở đây chờ tao!” Tôi hỏi:

– “Vậy chớ, mầy định đi đâu?” Hắn vừa trả lời, vừa nuốt nước bọt ừng ực:

– “Qua bên kia ruộng mía, chặt vài cây, chia nhau ăn đở thèm! Mầy còn phải hỏi lôi thôi!” Nghe hắn nói, tôi cười ngất, nói:

– “Thôi đi cha nội ơi! Coi bộ tướng của mầy kìa! Ốm nhom, ốm nhách như con còng gió, rủi ro bị họ bắt gặp, mầy làm sao chạy cho thoát? Nếu họ có súng hoặc nỏ là mầy chết chắc!” Đèo quả quyết nói:

– “Tao đã nghiên cứu kỹ lưỡng tình hình rồi! Trong nhà không có đàn ông mà chỉ có một người đàn bà. Tao còn biết chắc, giờ nầy bà ta trên đường đến trường, đón con đi học về nhà.” Tôi nghi ngờ, hỏi:

– “Sao mầy biết chắc chắn như vậy chớ?” – “Mầy nhớ không? Xế trưa hôm qua, lúc tụi mình trở qua đây, vác mấy bó nứa về trại.. Tao thấy bà ta dẫn con đi học vừa về tới nhà!”

– “Phi vụ nầy mầy lo hay để tao?” tôi hỏi. Đèo nói, giọng quả quyết:

– “Mầy nhát bỏ mẹ! Phi vụ nầy mầy để tao lo! Mầy ngồi đó chờ tao!” Tôi cười, nói:

– “Thôi được rồi, cha nội! Vụ chôm chỉa nầy mầy để tao lo! Cứ ngồi đó canh chừng. Hễ nghe động tỉnh gì thì la báo động cho tao biết để tao chuồn!”

Nói xong, tôi đứng lên, đi một mạch ra bờ suối, xăn ống quần lên khỏi gối, tay cầm con dao dùng để chặt nứa, lội băng qua dòng suối. Tôi hành quân theo đúng bài bản, lính bộ binh mà. Trước hết, tôi bám lấy bờ suối, ngẩng đầu lên quan sát trận địa, thấy bên trong ruộng mía hoàn toàn yên tỉnh, tôi trườn sâu vào trong, giữa hai giồng mía. Tôi chọn một thật thẳng, tròn mập, vỏ màu vàng hực thật hấp dẫn, lia một nhát, cây mía đổ xuống. Tôi đứng lom khom, vừa vạt ngọn mía xong. Bỗng tôi nghe hắn la bài hãi bên kia dòng suối:

– “Chờ tớ! Chờ tớ! Chờ tớ…”

Tưởng hắn đòi lội qua suối, tôi bèn đứng thẳng người lên, lấy cây mía vẹt lá rồi nhìn qua bên kia bờ suối. Tôi thấy hắn nhảy dựng lên như khỉ mắc phong, tay chỉ chỏ về phía tôi thật khẩn trương. Hắn tiếp tục gào lên:

– “Chờ tớ! Chờ tớ…”

Tôi thiệt bực mình, cầm cây mía đưa lên khỏi đầu, nói lớn:

– “Xong rồi! Qua làm gì chớ! Thôi, ngồi đó chờ tao!”Nhưng, hắn vẫn tiếp tục gào to hơn nữa. Và lần nầy, tôi nghe cái giọng Nha Trang của nó thật rõ ràng:

– “Chó tới! Chó tới….”

Thôi bỏ mẹ rồi! Bây giờ tôi mới hiểu ra là”Chó tới!” chớ không phải “Chờ tớ!” thì đã muộn.. Một con chó vện to lớn dùng để đi săn, xồng xộc lao tới và chỉ còn cách tôi vài mươi thước. Tôi thật sự hồn vía lên mây, quăng dao, quăng luôn cây mía, bỏ của chạy lấy thân, phóng như bay về phía bờ suối…Nhưng, con chó vện nhanh hơn tôi một bước, nó nhảy chồm lên, phập trúng cái đáy quần, ghì lại làm tôi té nằm xấp xuống đất. Hai cái răng nanh bén nhọn của nó đã xuyên thủng đáy quần. Con vện gầm gừ, mõm của nó ghì chặt lại, giằng xé như muốn lôi tuột cái quần của tôi ra thế mới khiếp! Cũng may, nhờ trời thương mấy thằng tù cải tạo ốm đói. Chúng tôi phải chôm chỉa để mưu sinh. Nếu hai cái răng nanh của con vện nhích lên vài phân định mệnh nữa thì bây giờ tôi đã trở thành quan “thái giám” là cái chắc!!!! Tôi thét lên, cầu cứu:

– “Tao bị con chó vện táp trúng rồi Đèo ơi! Cứu tao với…”

Đến giờ phút nầy mà hắn còn hỏi đùa được:

– “Trúng chỗ nào vậy cha?”

Tôi bực quá thét:

– “Nó táp lủng đáy quần rồi, tao bị nó ghì lại, không chạy được!”

– “Chỉ táp trúng đáy quần thôi hả?” hắn mách nước.

– “Tụt quần ra, vọt cho lẹ, thằng mắc dịch!”

Thôi thì cùng tất biến, biến tất thông! Tôi lòn tay xuống hàng nút quần, cởi thật nhanh hàng nút. Nhờ cái quần rộng thung thình, con vện tụt cái quần thật dễ dàng, một chân nó chận cái ống quần, đầu giằng mấy cái thật mạnh để cái quần vuột ra khỏi cái răng nanh. Tôi chỉ chờ có thế, vừa rút chân ra khỏi cái quần rằn ri là tôi phóng như bay về phía hàng cây bên bờ suối, chỉ cách đó mươi thước. Tôi trèo lên cây nhanh như con sóc, chưa bao giờ tôi leo trèo nhanh như vậy.. Thế là thoát nạn! Con vện phóng mình lên cây mấy lần, nhưng lần nào nó cũng bị té đau. Vì thế nó tức tối, ngồi bệt xuống đất, nghểnh mõm nhìn lên một cách hậm hực; thỉnh thoảng, nó le cái lưỡi dài thượt liếm mép. Tôi phải lấy vạt áo che lại phần khẩu súng nước phía dưới , sợ nó nhìn thấy “thịt tươi” thèm nhỏ dãi tội nghiệp !!

Đứng trên cây nhìn xuống mới thấy rõ hình thù con vện, màu lông hơi vàng và có vằn như da cọp, trên lưng có xoáy như giống chó hoang dã ở Phú Quốc. Hèn chi nó dữ dằn quá là phải! Thú thật, trong suốt 13 năm quân ngũ, vui buồn đời lính bộ binh, đôi giày saut của tôi đã từng chà nát lên các mật khu lừng danh của Việt Cộng ở Miền Tây từ Thất Sơn, Mỹ An, Sầm Giang, Năm Căn, Cái Nước…nhưng chưa có lần nào tôi phải bỏ chạy “té khói” như lần nầy. Kể ra thì cũng nhục thật đó! Tôi đứng trên cây, trợn mắt nhìn nó, rủa thầm trong bụng: “May cho mầy, nghe đồ chó vện! Nếu mầy gặp tao ba năm về trước là tao vặn họng mầy, làm thịt chó bảy món nhậu chơi!” Thế mới biết, chỉ sau một thời gian ngắn, cái gọi là “lao động cải tạo”, con chó vện đối với tôi bây giờ nó đã trở thành “con cọp”. Nhưng mà thôi, tránh cọp chẳng xấu mặt nào!

Nhìn thấy con chó vện đang nhe nanh vuốt, hầm hừ dưới gốc cây, Đèo đứng bên kia bờ suối, nói lớn:

– “Mầy cứ đứng ở trên cây chờ tao qua! Đừng có tuột xuống!”

Vừa nói, hắn vừa xăn quần lên khỏi gối. Thấy hai ống quyển khẳng khiu của hắn, tôi nản lòng hết sức. Hắn có vẽ muốn lội qua suối cứu bồ thật, tôi lật đật can:

– “Thôi đi cha nội! Cứ ở yên bên đó đi! Tao nhảy xuống suối, lội qua bển được rồi mà!”

Hắn đáp có vẻ rất tự tin:

– “Mầy yên trí đi! Tao có cách trị con vện nầy cho mầy coi!”

Tôi miễn cưỡng nói:

– “Thôi được, mầy có tài gì thi thố cho tao coi!”

Con vện thấy hắn đang lội bì bõm, băng ngang qua dòng suối. Nó rời gốc cây, đứng chực trên bờ suối, sẵn sàng vồ hắn. Đèo đứng dưới suối, hai tay chống nạnh, vẻ mặt tỉnh bơ. Còn con vện nhìn hắn lườm lườm, chân sau quào dưới đất cát rào rào trong tư thế chuẩn bị vồ mồi. Tôi thấy còn phát ớn xương sống. Nhưng, Đèo chẳng nao núng chút nào cả thế mới là lạ. Bất ngờ, hắn huýt sáo miệng bản nhạc “bác cùng chúng cháu hành quân” một cách ung dung. Con chó vện vừa nghe âm điệu phần mở đầu của bài hát: Đêm nay trên đường hành quân ra mặt trận… nó lầm tưởng hắn là phe ta nên bỏ hẳn thái độ thù nghịch, ngoe nguẩy cái đuôi, chờ welcome “đồng chí Đèo”!!!! Mẹ kiếp! Sống ở miền Bắc XHCN nầy, đến con chó còn bị tuyên truyền mê hoặc đừng nói chi là con người. Đèo leo lên bờ, hắn vỗ đầu con vện, vuốt đầu nó mấy cái. Đồng chí vện chồm lên, vật ngã hắn xuống rồi liếm cùng mặt. Thế rồi, người tù cải tạo và “đồng chí vện” ù kết thành đôi bạn sống chết có nhau từ dạo đó! Hắn ôm chặt con vện cho tôi leo xuống. Tôi vội vã lủi vô ruộng mía, lấy quần mặc vào rồi đi kiếm con dao và cây mía. Hai đứa tôi lội trở qua bên kia bờ suối, con chó vện cũng lội suối qua theo. Ngồi dưới bóng cây chia nhau từng lóng mía. Tôi chỉ ăn 2 lóng, phần còn lại của hắn vì Đèo thèm ngọt. Còn tôi, tôi thèm thứ khác hấp dẫn hơn nhiều: “Thịt! Thịt! Thịt!”… Tôi nhìn con vện, tưởng tượng đến dĩa “rựa mận” đang bốc khói, làm tôi thèm đến nhểu nước miếng. Bất chợt, con vện ngước lên nhìn tôi. Bốn mắt lườm nhìn nhau….tóe khói; hình như, cái giác quan thứ sáu của nó, nhìn thấy ý đồ bất chánh của tôi và báo cho nó biết rằng: “Coi chừng thằng cha tù ốm đói nầy, hắn sẽ thịt mình đấy!” Vì vậy, con chó vện chỉ quấn quít bên cạnh anh Đèo và lúc nào cũng đề cao cảnh giác với tôi. Cứ mỗi lần tôi xáp lại gần, định làm quen là nó đứng dậy đi chỗ khác chơi và nhìn tôi với tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Cách đây ba hoặc bốn tháng gì đó. Tên thiếu tá Khoát – trại trưởng – có tuyên bố một câu làm cả trại hồ hởi, phấn khởi: “Trại ta có kế hoạch nuôi lợn, cung cấp thịt tươi, cải tổ bữa ăn để các anh có đủ sức thâm canh, tăng năng suất, chuẩn bị trồng sắn đại trà.” Thế là cả trại thi đua vào rừng đốn gỗ dựng trại chăn nuôi. Và chỉ trong vòng hai tuần lễ, ba cái chuồng nuôi lợn được cất xong bên cạnh bờ suối, đối diện với nhà bếp của ban chỉ huy trại. Nhưng, tên Quang chỉ mang về một cặp heo mọi, bụng ỏng, đít teo, mỗi con cân nặng khoảng 5 kí là cùng. Thế là, một anh bạn tù cao niên ở lán 2 được giao cho nhiệm vụ “chăn lợn”.. Mỗi ngày, anh có nhiệm vụ mang một cái sô vào nhà bếp cán bộ trại, gặp tên trung sĩ Kây để nhận cơm thừa, canh cặn mang về chuồng nuôi lợn. Không biết nuôi heo bằng cách nào mà cặp heo mọi càng ngày càng gầy nhom. Ngược lại, trông anh càng ngày tròn trịa ra !! Đêm hôm kia, chuồng nuôi lợn xảy ra chuyện rùng rợn, khó tin nhưng có thật là hai con heo mọi bị bầy chuột rừng moi ruột cho đến chết. Nhờ vậy, trưa hôm sau, cả trại được ăn cơm trắng với thịt heo kho với nước muối. Gần 2 tháng nay, chúng tôi mới được ăn một chén cơm trắng và một miếng thịt heo to bằng hai lóng tay út, cho đến bây giờ miệng tôi vẫn còn thòm thèm thịt tươi. Và tôi đang nghĩ kế hoạch thịt con vện…

Chúng tôi lần lượt chuyển hết mớ nứa về trại, con vện đưa hai đứa tôi đến tận cổng trại. Và từ đó, nó trở nên người bạn trung thành với anh Đèo. Sáng nào nó cũng nằm chờ trong buị cây gần cổng, rồi lẽo đẽo theo chúng tôi vào tận rừng sâu đốn gỗ. Có mấy lần tôi định thịt nó, nhưng Đèo cương quyết ngăn cản. Hắn nói:

– “Mầy muốn thịt con vện nầy thì phải bước qua xác chết của tao!”

Nửa năm sau đó, những dãy nhà khang trang bằng gỗ được dựng lên chung quanh ban chỉ huy trại 6 đều do công sức của những người tù cải tạo. Nhưng, gỗ và nứa càng ngày càng khan hiếm, chúng tôi càng phải đi xa hơn, có khi phải đi băng qua thung lũng phía sau trại, lội vào khu rừng già dưới chân núi bên kia, gần nông trường Bản Hẻo để kiếm gỗ.

Thế rồi một hôm. Lần đầu tiên chúng tôi đi theo con đường mòn băng qua thung lũng vào lúc hừng đông sáng để kiếm gỗ làm đòn tay. Khi những tia nắng ban mai mỏng manh, màu vàng nhạt, như cố xuyên thủng làn sương mai trắng đục bao phủ cả khu rừng, nắng tạo thành những chùm ánh sáng lung linh, huyền ảo. Hai đứa tôi lặng lẽ tiến khá sâu trong khu rừng rậm rạp, cây cối hoang vu, còn con vện biến đi đàng nào không biết. Tiếng suối chảy róc rách khi len lỏi qua những gềnh đá rong rêu, hòa cùng muôn ngàn tiếng hót líu lo của bầy chim rừng, trổi lên bản hợp tấu đầy sức quyến rũ của núi rừng Tây Bắc, thoang thoảng đâu đây mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ những đóa phong lan, nép kín sau những thân cây cổ thụ, pha lẫn mùi hăng hắc của lá rừng ẩm mốc. Tiếng gió lướt trên những tán cây rừng xào xạc, mang theo cái lạnh tái tê từ dãy núi đá chập chùng của rặng Hoàng Liên Sơn thổi về. Gió lay những giọt sương mai đọng trên lá cây rừng, sương rơi nhẹ nhàng trên mái tóc, trên vai áo làm tôi thấm lạnh. Đang mơ màng trong cái không gian liêu trai và cái tĩnh lặng mong lung ấy….Bỗng một tiếng thét chói tai của Đèo đang đi phía trước, làm bầy chim rừng cũng phải giựt mình, bay tán loạn: “Con mẹ nó! Coi chừng vắt nái! Chạy khỏi khu rừng nầy ngay!”

Vắt nái là một loại vắt màu xanh lá cây, nhỏ hơn đầu đũa một chút và chiều dài chỉ hơn một phân rưởi, khiếp nhất là khi nó có chửa nên đặt cho nó cái tên là “vắt nái”. Khi đánh được hơi người là nó giương lên như cây “anten”, rồi bún mình lên như cái lò xo, bám vào đầu vào cổ người, thú vật hút máu một cách êm thắm, chén no rồi tự động rớt ra, máu từ vết cắn đó chảy ra không ngừng, chỉ có nhai cỏ mực đấp vào vết cắn là tạm cầm máu được. Có nhiều anh bạn bị nhiểm trùng, vết cắn bị ngứa ngái, lở lói tròn bằng đồng tiền, nhức nhối tàn bạo.. Hai đứa tôi vội vàng lội băng qua con suối cạn, tìm khoảng đất trống trải để kiểm soát lại đầu cổ, lôi ra cũng được bốn, năm con vắt xanh.. Bỗng có tiếng khèn réo rắt, trầm bổng, văng vẳng từ đâu đưa tới, âm thanh ai oán, não nùng như khóc như than. Tiếng khèn trôi bồng bềnh trong làn sương mai trắng đục. Tôi tò mò rũ Đèo đi ngược lên thượng nguồn con suối để tìm người thổi khèn. Đó là cụ già thuộc bộ tộc Thái đen với mái tóc trắng phau, chòm râu bạc thả lỏng phất phơ trong gió. Ông vận bộ quần áo cộc màu chàm đang ngồi dưới một gốc đại thụ, chừng đã mọc rễ cả trăm năm, cành lá sum sê, vỏ cây sần sùi phủ rêu xanh, những rễ phụ và dây leo bện nhau bám chằng chịt vào thân cây. Cách đó mươi thước là hai thanh niên để lưng trần đang cuốc một hố đất.. Thấy có người đến, ông lão ngưng thổi khèn, ngước mắt nhìn chúng tôi, hỏi:

– “Mấy ông đi đốn gỗ cho trại cải tạo đấy à?” ông cảnh báo. “Khu rừng nầy có rất nhiều rắn độc, mấy ông phải cẩn thận! Cách đây mấy hôm, một người trong bản bị một con cạp nia mổ chết rồi đấy!”Tôi nói:

– “Cám ơn cụ đã chỉ bảo! Chúng tôi sẽ hết sức đề phòng!” Đèo phì cười khi nghe cụ gọi mình bằng ông, hắn nói:

– “Tôi là Lê Xuân Đèo, gọi tôi là Đèo được rồi! Thế còn cụ?”

– “Tôi tên Phạm công Trừng,” ông lão buồn rầu, than thở. “Nhà tôi bị ốm nặng sắp chết đến nơi rồi, các anh ạ!” ông chỉ hai thanh niên, tiếp. “Chúng nó đang đào huyệt, chuẩn bị chôn mẹ chúng đấy!”

– “Thưa cụ, bà cụ bị mắc chứng bệnh gì vậy?” Đèo hỏi.Ông cụ thở dài, nói:

– “Nhà tôi bị bệnh kiết lỵ đã hơn hai tuần nay! Uống đủ loại cây cỏ, nhưng không thuyên giảm, đang nằm thoi thóp trên giường chờ chết đấy, các anh ạ!” Đèo nghe ông cụ nói xong. Hắn suy nghĩ trong giây lát rồi nắm tay tôi, kéo ra bờ suối, hỏi:

– “Tao muốn cứu bà cụ! Mầy nghĩ sao?” Tôi trợn mắt nhìn hắn, hỏi:

– “Mấy lấy cái gì cứu bà cụ chớ?”

– “Trong giờ lao động, anh ra đứng đây làm gì thế?”

Tôi nhanh trí, đáp:

– “Vừa mới mai táng anh Lê Xuân Đèo xong, ra suối rửa tay chân.”

Hắn nói:

– “Không phải vậy, anh Đèo chết vì bệnh kiết lỵ!”

Bà cụ nói:

– “Tôi thoát khỏi bệnh kiết lỵ là nhờ 10 viên thuốc “con nhộng” của anh ấy biếu! Sao anh Đèo không dùng thuốc ấy để chửa bệnh cho mình nhỉ?”

Tôi buộc lòng phải thú thật, nói:

– “Đó là 10 viên thuốc cuối cùng mà anh Đèo đã biếu cho cụ!”

Bà cụ nghe tôi nói, vô cùng xúc động, giọng run run:

– “Anh Đèo đã hy sinh cái mạng của mình để cho tôi được sống! Thế mới rõ trắng đen, đồng bào dân tộc chúng tôi ở ngoài nầy đều bị lũ chúng nó bưng bít, tuyên truyền lừa bịp cả! Chúng nó còn bảo “lính ngụy” các anh tàn ác lắm! Mổ bụng, moi gan người ăn sống, uống cả máu tươi! Bọn chúng nó ngậm máu phun người, giỏi thật đấy!”

Đám thanh niên nghe bà cụ nói, xem chừng đã hiểu biết mọi chuyện, họ bỏ hẳn thái độ thù nghịch khi vừa mới gặp tôi. Một anh bạn trẻ đến nắm tay tôi mời mọc rất chân tình:

– “Anh ở lại dùng cỗ với chúng em nhá! Hôm nay, mới bắt đầu mùa lễ hội “Kin Chiêng Bók May” của dân tộc Thái chúng em!”

Tôi hỏi:

– “Mùa lễ hội “Kin Chiêng Bók May” là lễ hội gì vậy?”

Cụ Trừng giải thích:

– “Đó là ngày “Hội Hoa Ban” trên vùng cao Hoàng Liên Sơn để đón mùa xuân đến. Hoa ban chỉ nở rộ vào tiết lập xuân, phủ trắng cả núi rừng trên các bản Thái. Đặc điểm của loài hoa nầy là màu trắng, tượng trưng cho sự trong trắng, tinh khiết của tình yêu và hạnh phúc lứa đôi! Một chút nữa đây, sau khi ăn uống no say, bọn họ sẽ chạy vào hái những hoa ban thật đẹp tặng cho nhau làm quà. Mấy cô gái sẽ thay đổi xiêm y, đầu chít khăn “piêu”, có đôi hàng cúc hình bướm trên chiếc áo cóm, thêu tua ở vai, cái quần “sin” (giống như xà-rông) vải xanh thắt ngang lưng để múa xòe,” cụ Trừng cố mời. “Anh ở nán lại đây chơi với chúng tôi.”

Mặt trời đã lên khá cao. Rất tiếc là tôi phải từ giã họ để còn kịp đi cắt lá dong. Bỗng có ai khều nhẹ vào vai, tôi quay đầu lại nhìn, đó là một cô bé Thái còn rất trẻ, độ chừng đôi tám, mắt có mí lót, mũi hơi cao, nước da bánh mật, trong giống người Ấn hơn là người Kinh. Cô ta trao cho bó hoa ban nới nở, vừa mới hái vội ở trong rừng về tặng tôi, làm món quà trong ngày “Hội Hoa Ban”. Bây giờ tôi mới biết loại hoa màu trắng nõn nà đó chính là hoa ban. Cô bé thỏ thẻ, nói đùa:

– “Bao giờ anh về Sài Gòn, cho em đi theo với nhá!”

Tôi vô cùng ngạc nhiên khi một cô bé Thái miền sơn cước, còn biết chối bỏ cái tên Thành phố Hồ Chí Minh do tập đoàn lãnh đạo cộng sản áp đặt sau khi cưỡng chiếm Miền Nam, mà vẫn gọi cái tên cũ “Sài Gòn”, thủ đô thân yêu của người Miền Nam . Sau khi cắt xong một mớ lá dong, trên đường đi về trại, tôi ghé viếng thăm mộ bạn Lê Xuân Đèo. Tôi đặt bó hoa ban trên nấm mồ, rồi thì thầm báo cáo với hắn: “Vinh quang nầy thuộc về mầy! Chớ không phải của tao!” Nghĩ cho cùng, cái chết tức tưởi của bạn Lê Xuân Đèo không đến nỗi vô ích. Tôi phải gọi đó là một sự hy sinh. Những người lính QLVNCH thuộc mọi Quân, Binh chủng đã anh dũng hy sinh ngoài mặt trận trong thời chiến. Và những người lính âm thầm nằm xuống trong lao tù cộng sản, đều có giá trị cao quý như nhau! Thật vậy, anh nằm xuống để thắp lên một ánh đuốc lẻ loi, soi thủng màn đêm tăm tối đầy hận thù bên kia “bức màn sắt”, do bọn CSBV dựng lên tại miền Bắc XHCN, bằng những thủ đoạn tuyên truyền cực kỳ dối trá và bẩn thỉu. Cái chết của Lê Xuân Đèo đã làm sáng tỏ chân giá trị đích thực của người lính thuộc QLVNCH. Họ cầm súng để nối nghiệp tiền nhân, tận tụy ngày đêm đi gìn giữ quê hương, đem xương trắng máu đào để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc.

Sau Tết Mậu Ngọ 1978. Tất cả anh em chúng tôi khăn gói lên đường, di chuyển đến một trại tù cải tạo khác, lần nầy thì di chuyển thật. Và chúng tôi tiếp tục làm nhiệm vụ khai quang, dựng nhà, trồng hoa màu ở những vùng rừng núi hiểm trở khác để đồng bào miền xuôi về đó, xây dựng nông trường. Lúc vượt qua đỉnh đèo Lủng Lô, Trương Đăng Sĩ, Nguyễn Minh Thanh và tôi dừng lại giây phút ngắn ngủi, chúng tôi cùng hướng về rặng núi Phu Luông còn phảng phất sương mù, vẫy tay chào vĩnh biệt người bạn tù thân mến, anh Lê Xuân Đèo: NGƯỜI Ở LẠI HOÀNG LIÊN SƠN!

Nguyễn Vĩnh Long

Tìm Hiểu Về Chó Vện Phú Quốc / 2023

Phú Quốc là một thành viên tiêu biểu trong Tứ Đại Quốc Khuyển của Việt Nam. Chúng được nhiều người yêu thích vởi sự thông minh, mạnh mẽ, trung thành và ngoại hình vô cùng đặc biệt. Màu lông của chó Phú Quốc rất đa dạng và cực kỳ đặc biệt với màu Vàng lửa, vện cọp, vện đen, bạch hổ… Nhưng màu lông được yêu thích nhất vẫn là màu vện hay còn được gọi là chó vện Phú Quốc.

Tìm hiểu chung về chó vện Phú Quốc

Có nhiều tài liệu đề cập tới nguồn gốc xuất xứ của loài chó vện Phú Quốc.

Các chuyên gia cho rằng giống chó này bắt nguồn đảo Phú Quốc, tồn tại từ rất lâu đời cho tới ngày nay.

Nhưng cũng có tài liệu đề cập tới nguồn gốc của chó vện phú quốc bắt nguồn từ giống chó lông xoáy của Pháp khi lạc trên đảo Phú Quốc. Có nhiều giả thiết đặt ra về nguồn gốc của giống chó này. Và hiện nay vẫn chưa xác định được thông tin nào là chính xác.

Gác chuyện nguồn gốc sang một bên, ta không thể phủ nhận rằng vện Phú Quốc là giống chó mang nhiều nét đặc trưng cho vùng đảo nơi đây. Vào tháng 12 năm 2018, chó Phú Quốc đã được hiệp hội chó giống quốc tế cấp giấy chứng nhận. Đánh dấu cột mốc phát triển của giống chó Việt.

Đặc điểm của chó vện Phú Quốc

Chó vện Phú Quốc phát triển nhất khi sống trong môi trường hoang dã. Chính vì vậy một cái vườn, một bụi tre, bãi đất lớn là nơi lý tưởng nhất để chúng sinh sống khỏe mạnh, không bệnh tật. Vì là giống chó nguyên thủy nên chúng không sành ăn như thú cưng bây giờ. Chó vện Phú Quốc hầu như chỉ ăn thú nhỏ, các loại côn trùng… những thứ mà chúng săn tìm được trên đất.

Do sống trong môi trường hoang dã nên chó vện Phú Quốc có khả năng tự kháng bệnh rất tốt. Khi mắc bệnh gì, chúng sẽ tự tìm cách chữa trị mà không cần phải nhờ cậy ai. Các chuyên gia còn cho rằng, khi một con vện Phú Quốc bị bệnh dại. Chúng sẽ vào rừng, ăn các loại cây cỏ, gặm đất để chữa khỏi bệnh của mình.

Chó vện Phú Quốc có thể ăn được nhiều nguồn thực phẩm khác nhau. Vì vậy nuôi chúng rất dễ, không quá tốn kém. Ngoài thức ăn thường ngày, vện Phú Quốc còn có thể ăn được những hải sản tươi sống dưới biển như cá, tôm, ốc, sò…Đây là những món chúng rất yêu thích. Nếu nuôi chó vện thì bạn đừng quên bổ sung những món đó vào thực đơn của chúng.

Một chú chó vện Phú Quốc rất năng động, chúng thích được chạy nhảy hòa mình vào thiên nhiên. Không gian chật hẹp, bí bách sẽ khiến chúng khó chịu. Vì thế bạn cần phải tạo điều kiện cho chúng dạo chơi bên ngoài thật nhiều vừa để rèn luyện cơ bắp, sức khỏe vừa giúp chúng có một không gian thoải mái, dễ chịu.

Giống chó này có thể trông giữ nhà cửa, đuổi các loại động vật, côn trùng ra khỏi căn nhà của bạn. Sự dũng cảm, thông minh, nhanh nhẹn của chó vện khiến những tên trộm cũng phải khiếp sợ. Thế nhưng đối với trẻ con, vện Phú Quốc rất thân thiện, không hề gây nguy hiểm nào.

Phân loại chó Phú Quốc vện

Chó Phú Quốc có 3 màu là: Đen, vàng và màu vện. Trong đó, màu vện được xem là độc đáo, mang nét đẹp mạnh mẽ, hoang dã được nhiều người ưa chuộng. Trên thế giới hiện nay chỉ có 3 giống chó xoáy lông là: Chó xoáy lông Thái, chó xoáy lông Phú Quốc, chó xoáy lông Rhodesia. Trong 3 loại này thì chó Phú Quốc vện được đánh giá là đặc biệt nhất.

Màu vện giúp chó Phú Quốc khá đặc trưng, không thể nhầm lẫn với các giống chó khác. Vì thế bạn rất dễ nhận biết chúng. Có 3 màu vện phổ biến nhất hiện nay là:

– Chó Phú Quốc vện lửa/vện vàng: Trên cơ thể chúng xuất hiện rất nhiều vện màu vàng chiếm diện tích lớn và màu đen chỉ chiếm một phần nhỏ. Nếu trong sắc màu vàng có pha lẫn một chút màu đỏ thì được gọi là vện lửa. Khi đi ra nắng, chó Phú Quốc vện lửa sẽ nổi lên màu vàng ánh đỏ. Trông vô cùng hoang dã, mạnh mẽ và khỏe khoắn.

– Chó phú quốc vện đen: Thuộc dòng chó kiểng. Đặc điểm nhận dạng chó Phú Quốc vện đen rất dễ dàng. Bạn chỉ cần quan sát vện màu đen có diện tích lớn hơn màu vàng. Chúng sở hữu một thân hình săn chắc, trông không khác gì những chú chó nghiệp vụ dũng cảm.

– Chó Phú Quốc vện hổ/vện cọp: Trên cơ thể của chúng có hai màu là vàng và đen. Trong đó màu vàng được xem là chủ đạo, chiếm phần lớn diện tích. Sắc vàng nhạt dần rồi đến trắng tạo sự độc đáo thú vị. Chó Phú Quốc vện cọp khác với vện vàng ở chỗ trông chúng hoang dã và rất sắc sảo. Hơn nữa loại vện cọp còn có một phần lông màu trắng giống như bạch hổ.

Giá chó vện Phú Quốc phụ thuộc vào những yếu tố nào?

Giá của chó vện Phú Quốc phụ thuộc vào 4 yếu tố chính là: Độ tuổi, màu sắc, độ thuần chủng, giới tính

Độ tuổi

Những chú chó vện Phú Quốc được bán trên thị trường đa số có độ tuổi từ 2 tháng trở lên. Bởi đây là thời điểm sức khỏe chó đã ổn định, có thể sống xa mẹ và đón nhận chủ nhân mới. Giá của chó vện tỉ lệ thuận với độ tuổi. Chó Phú Quốc trưởng thành sẽ có giá cao hơn những chú chó con 2 thàng tuổi. Đắt nhất là những chú chó vện Phú Quốc trưởng thành đã được huấn luyện bài bản. Với mức giá lên tới hàng chục thậm chí trăm triệu đồng.

Màu lông

Như bạn đã biết, màu lông chó vện Phú Quốc có 3 màu chính là: Vện vàng, vện đen và vện cọp. Trong 3 loại này thì vện cọp là đắt nhất, sau đó mới tới vện đen, vện vàng. Bởi vì trên thị trường hiện nay, những con chó Phú Quốc vện cọp rất ít, rất khó tìm.

Giới tính

Trên thị trường chó cảnh hiện nay, những con chó cái thường có giá đắt hơn chó đực. Lý do bởi vì chúng có khả năng sinh sản đẻ ra lứa chó con. Tuy nhiên với chó vện Phú Quốc thì hoàn toàn ngược lại. Những chú chó vện đực có thân hình săn chắc giá thường cao hơn con cái khoảng vài trăm.

Độ thuần chủng

Yếu tố chó Phú Quốc thuần chủng, gia phả cũng ảnh hưởng không nhỏ tới giá cả của một em chó vện. Những em nào được sinh ra bởi cặp cha mẹ có gen tốt, chất lượng thì giá sẽ cao hơn. Ngược lại, những con lai tạo, có nguồn gen không tốt thì sinh ra dễ bị bệnh tật, ngoại hình không chuẩn thì chúng sẽ có giá rẻ hơn.

Chó vện Phú Quốc giá bao nhiêu?

Trong 3 màu của chó vện Phú Quốc thì loại vện cọp có giá đắt nhất. Rẻ hơn một chút là chó vện lửa, vện vàng rồi tới vện đen. Ngoài ra, các yếu tố khác như ngoại hình, độ thuần chủng cũng quyết định giá chó vện Phú Quốc. Những con có thân hình đẹp, cân đối, săn chắc, thuần chủng thì sẽ có giá cao hơn.

Hiện nay ở Việt Nam, chó vện Phú Quốc có giá khoảng 2-5 triệu/con. Tùy thuộc vào màu sắc, cụ thể như:

Chó con vện vàng, vện đen Phú Quốc giá khoảng 2-3 triệu/con.

Chó con vện cọp Phú Quốc giá khoảng 3-5 triệu/ con.

Đây là mức giá chó vện Phú Quốc tại thị trường trong nước. Còn trên thị trường Quốc tế, giống chó này được bán với giá từ 17 triệu đồng trở lên.

Lời Kết

Chó vện Phú Quốc là hình ảnh quen thuộc đối với những người dân ở Phú Quốc và các vùng núi lân cận. Chúng giống như một người bạn không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày của rất nhiều người. Đến nay, chó vện Phú Quốc được đánh giá là giống chó hiếm của Việt Nam cần được chăm sóc, bảo tồn. Vậy thì việc sở hữu ngay một chú chó này là điều rất tuyệt vời phải không nào?

Nếu bạn đang muốn tìm mua một chú chó vện Phú Quốc thì hãy liên hệ ngay với Sieupet.com để được tư vấn.

Nguồn: https://sieupet.com/cho-ven-phu-quoc-gia-ca-mau-sac.html

Tướng Chó Và Cách Chọn Chó / 2023

Chó được xem là một trong những con vật đầu tiên sống chung bên cạnh loài người, từ lúc mà con người tiền sử biết sống theo từng nhóm nhỏ, rồi trở thành bộ lạc và cho đến ngày nay. Chó nhờ vào bản năng trời sinh rất thính tai, mũi ngữi có thể theo đó mà tìm ra được dấu vết đã ngữi, cũng như mắt nhìn vào ban đêm thấy rõ hơn con người và rất tỉnh ngủ, có trí thông minh và dễ huấn luyện nên con người đã sớm biết lợi dụng chó để bảo vệ và giúp đỡ cho mình. Chó lại là một giống vật có tình nghĩa nhất nếu so sánh với các con vật khác đã sống gần gũi với con người như trâu, bò, ngựa, heo v.v… những câu chuyện về chó đã cứu chủ trong những cơn hiểm nghèo, nếu phải kể ra, cũng không giấy bút nào có thể ghi lại cho hết được. Trong những trường hợp nguy hiểm, dù biết phải hy sinh tính mạng, chó không bao giờ bỏ chủ để thoát thân một mình, nó nhất định bảo vệ và phản công kẻ địch dù biết đó là loài dữ dằn hơn nó như beo, gấu, cọp v.v…

Và cho dù chủ có nghèo hèn, chó bị bửa đói bửa no vẫn không bao giờ tìm cao sang mà bỏ chủ. Chó thật xứng đáng với câu nói của người Tây phương ” Man’s best friend ” xin tạm dịch ” Bạn tốt nhất của con người “. Thế nhưng chó vẫn bị con người, nhiều nhất là người Á Đông đã tróc da xẻ thịt làm nhiều món nhậu khác nhau để thỏa mãn khẩu vị của họ.

Theo các sách tướng mệnh học được truyền lại thì người ta tin tưởng rằng: một người đàn ông khi lấy vợ, nếu người vợ có tướng vượng phu ích tử thì chắc chắn rằng người đàn ông đó sẽ được may mắn, rộng bước thênh thang trên con đường công danh sự nghiệp. Nếu như người vợ lại có tướng là mệnh phụ phu nhân thì chắc chắc ông ta sẽ được ‘tiền hô hậu ủng’ chức quan sẽ ngồi trên muôn vạn người. Còn nếu xui rủi mà gặp phải bà vợ có tướng bần nhân chi tướng thì chắc là ông ta sẽ bữa đói bửa no, và nếu bị xui xẻo hơn nữa mà gặp phải trích lệ phu quân.

Đây chỉ mới bàn luận sơ qua về tướng pháp của con người, nếu phải nói ra chi tiết thì phải cần đến cả một cuốn sách.

Tướng pháp của chó cũng vậy, theo sự nghiên cứu của người viết bài này thì cho đến nay, dù là Việt ngữ hoặc Hán văn, vẫn chưa có một cuốn sách nào chính thức bàn luận về tướng chó. Tuy nhiên vẫn có những thuật ngữ được truyền tụng trong nhân gian như sau: – Đốm đầu thì nuôi, đốm đuôi thì xực: có nghĩa là chó mà có đốm ở trên đầu thì tốt nên để nuôi, còn chó mà có đốm ở đuôi thì đó là phường hại chủ.

– Bỏ đuôi bên trái thì nuôi, bỏ đuôi bên phải thì thịt: Chó dù là đuôi dài hoặc ngắn, hoặc uốn cong lại, những lúc chó đang ở trong trạng thái tự nhiên thì đuôi sẽ nghiêng về một phía như câu trên.

Nhất một, nhì chín : người ta tin rằng chó sinh ra chỉ có một con thì con chó con đó rất quý, bởi lẽ chó mỗi lần sinh ra năm bảy con là chuyện bình thường, có khi chó sinh đến cả hơn chục con (cũng may là ông trời sinh ra con người khác với loài này). Tuy nhiên sinh cho đúng chín con cũng rất hiếm. Số 1 và 9 là số đối nhau trong Lạc thư, nên người ta tin cả hai đều tốt. Tuy nhiên theo kinh nghiệm của người viết thì không phải cả hết chín con đều tốt, mà trong đó chỉ có một hoặc vài con có tướng đặc biệt rất tốt. Để phân biệt cái tốt như thế nào? xin mời đọc giả xem xét những tướng pháp của chó sau đây:

Bạch cẩu hoàng đầu thân bối nguyệt:

Lưỡng câu cẩu: Chỉ có hai đeo, thông thường thì ở hai chân sau hoặc hai chân trước.

Lục hợp cẩu: Có hai đeo ở mỗi chân sau và một đeo ở mỗi chân trước, tổng cộng là sáu đeo.

Là mỗi chân có hai đeo, tổng cộng được tám cái. Con này được xếp hạng đệ tứ cẩu tướng.

Trong tất cả các loại đeo nói trên thì tốt nhất là Bát long, kế đến là tứ quý, sau nữa là Lục hợp và cuối cùng là Lưỡng câu. Có các con chó này, gia chủ nhất định sẽ phát phú quý rất nhanh. Ngoài ra chó cũng còn có các tướng khác như sau:

Tử mị cẩu: Khi ngủ chó nằm ngữa ra trong tư thế như bị chết, bốn chân và thân mình xoải dài ra, ngực như ngừng thở.

Lân hành cẩu: Khi bước đi cả thân mình con chó đều lắc qua, lắc về như con kỳ lân và từng bước chân cũng uốn éo khi đặt xuống đất. Về điểm này thường biểu lộ ra mỗi khi chó hân hoan gặp được chủ. Giống chó này thì lông phải dài nên khi đi mới có điệu bộ giống y con kỳ lân. Đây là con chó được xếp hạng đệ lục trong tướng pháp của chó.

Hổ bộ cẩu: Bốn chân khi đi rất khoan thai, nhưng chắc chắn, mỗi bước chân đặt xuống đất thì các xương cốt trên phần thân thể đều lộ ra.

Về Lân hành và Hổ bộ, quý vị có thể nhìn cách đi của người múa Lân, cũng như xem cách đi của con cọp thì sẽ hiểu rõ thêm.

Hắc Bạch tứ mục cẩu: là loại chó toàn thân lông trắng hoặc toàn thân lông đen, trên hai mắt lại có lông xoáy lại trông giống như hai con mắt nữa, loại này vì cái xoáy cùng màu lông nên khó nhận ra, phải nhìn kỷ mới thấy được. Đặc biệt đã là chó đen mà có thêm bốn mắt thì chắc chắn tà ma sợ nhất vì hai con mắt đặc biệt này khi nhìn ma quái, tự nó sẽ phát ra những tia vô hình như tên đạn bắn vào tà ma vậy.

là giống chó màu đen nhưng không đen tuyền, bốn chân và bụng là màu vàng, có hai đốm vàng trên mắt, trông như bốn mắt. Đây là giống chó rất dữ dằn, người ta thường nuôi để giữ gìn những doanh trại, công ty, loại chó này nếu nuôi một lúc vài ba con thì khi tấn công địch thủ, chúng đều hợp lực tấn công cùng một lúc từ các phía khác nhau.

Hắc cẩu tứ bạch: cũng là giống chó đen, nhưng dưới bụng và bốn chân đều trắng ở phần dưới y như mang vớ, loại chó này cũng mang đến sự giàu sang cho gia chủ.

Thỉnh thoảng lại có một con chó mà tự nó lại có nhiều tướng tốt. Những con như vậy thì càng tăng sự tốt thêm như nuôi được hai ba con có quý tướng vậy.

Sự sắp xếp theo thứ tự đệ nhất, đệ nhị tướng pháp của chó v.v… không có nghĩa là nó tốt nhất, tốt nhì mà chỉ về sự tìm kiếm khó gặp loại chó đó.

Các con chó được kể ra ở trên đều là quý tướng cẩu, nếu có nó chủ nhân gặp may mắn, phát phú quý, thăng quan tiến chức v.v…

Từ quan sát tướng mệnh của con người, chó cũng có những tướng pháp tương tự, chó mà lúc đi bốn chân bành ra theo hình chữ bát (八), mắt lại lim dim, thì đó là giống chó rất dê xồm, suốt ngày chỉ luẩn quẩn theo bên mấy con chó cái, loại này thường được nuôi để gầy giống y như heo nọc vậy.

Ngoài ra chó cũng là một loài vật mà tự nó rất giỏi về thuật phong thủy, đúng ra thì phải tặng cho chó cái biệt hiệu là phong thủy sư, con người sinh ra dù có học vài chục năm về các bộ môn thuộc phong thủy như phái Bát Trạch, Loan Đâù, Huyền Không v.v… chưa chắc đã biết được các khí mạch tốt hoặc xấu ở dưới lòng đất dù trên tay có la bàn. Nhưng chó chỉ nhìn một cái là biết ngay đất chổ nào tốt, chổ nào xấu. Hãy quan sát chó, trước khi nằm xuống trên mặt đất, chó luôn luôn cúi xuống khoảnh đất và đảo ít nhất là một vòng, chổ lạ thì nhiều vòng hơn, nếu gặp chổ xấu thì tuyệt đối chó không bao giờ nằm xuống. Từ quan sát điểm này, nhưng chổ mà chó chê không nằm xuống, quý vị thử trồng cây, đặt chậu hoa, chậu cá v.v… chắc chắn cây hoa và cá sẽ chết rất sớm, bởi vì từ dưới lòng đất đó có những luồng hắc khí rất xấu xa. Những nơi này làm người ở trong nhà hay bị bệnh hoạn, uể oải hoặc thường gặp chuyện xui xẻo, bực mình v.v…Nói chung là xấu nếu người nào đó thường xuyên ở trên khu vực này như văn phòng làm việc, chổ ngủ v.v…

Hoặc quý vị nuôi chó trong nhà, nếu như trường hợp nào đó mà chó không thể ra ngoài được để làm công việc đại tiểu tiện, chắc chắn chó sẽ làm bậy trong nhà. Tuy nhiên không phải nơi nào chó cũng làm bậy, những chổ mà chó đã đại tiểu tiện, nếu đọc giả nào am tường về bộ môn Loan đầu hoặc Huyền Không thì hiểu ra rằng những nơi đó đều là khu vực xấu trong trạch vận. Như vậy mới thấy chó quả thật đáng phong danh là Phong thủy sư. Cũng từ điểm này khi quý vị đặt căn nhà để cho chó ở trên một khoảng đất nào đó mà chó không chịu vào ở, thì chắc chắn chổ đó là vủng đất xấu, nên di chuyển căn nhà chó đến vị trí khác, hoặc thấy chổ nào chó thường nằm thì nên đặt căn nhà ở trên chổ đó.

Không những chó giỏi về phong thủy, mà còn là một loài vật giỏi về binh pháp, chó biết dùng yếu tố bất ngờ để hạ thủ các loài vật khác hoặc để cắn con người, đó là dùng chiêu ‘tiên hạ thủ vi cường’, mà muốn ra chiêu này thì phải xử dụng yếu tố bất ngờ, do đó trước khi cắn ai, tuyệt đối nó không bao giờ sủa, vì sủa thì các loài khác biết nên khó mà tấn công, do đó khi đột xuất tấn công tuyệt đối chó không bao giờ sủa, đúng là im miệng quả thật lợi khí hơn vàng. Và khi cần phải hợp lực để tấn công một đối thủ mạnh hơn thì chó áp dụng ‘xa luân chiến’ tức là hết con này đến con khác thay phiên nhau chiến đấu để làm hao mòn sức lực đối thủ, hoặc cùng tấn công một lần từ các phía khác nhau, dù là cọp mà bị nguyên một đàn chó tấn công thì cũng phải thua, từ điểm này ngưòi ta mới có câu ‘mãnh hổ nan địch quần hồ’ là ý này.

Như đã nói trên, chó nuôi để giữ của và bảo vệ con người, nên giống chó lớn và bé cũng phân biệt khác nhau, các giống lớn con như German Shepherd, Black Labrador, giống có hình dáng trung bình như Cocker Spaniel, Papillion hoặc các giống nhỏ như Rat terrier, chihuahuas (tea cup) là loại có thể bỏ vào trong túi áo. Tất cả các giống trên và hàng chục giống khác nhau nữa, đều có cùng các tướng pháp như đã nói ở trên. Lẽ đương nhiên để bảo vệ chủ nhân thì chó càng lớn càng tốt, các nhà giàu thường nuôi chó bự con. Tuy nhiên theo ngưòi viết bài này thì tùy vào sự lớn nhỏ của căn nhà mà nuôi loại chó nào. Dù lớn hoặc bé chúng đều có khả năng báo động như nhau mỗi khi có người lạ hoặc loài vật khác đến nhà.

Cách Chọn Chó Khôn Trong Đàn, Nhận Biết Chó Khôn Qua “Tướng Chó” / 2023

Thời gian đăng: 10:35:30 AM 05/12/2020

Cách chọn chó khôn trong đàn

1. Xem tướng chó khôn

Đốm đầu thì nuôi, đốm đuôi thì thịt: Theo quan niệm của các cụ thời xa xưa, những con chó có đốm nằm trên đầu sẽ khôn hơn những chú chó có đốm ở phần đuôi.

Đuôi bên trái thì nuôi, đuôi bên phải thì thịt: Đây là một câu nói được truyền miệng rất nhiều, có ý ghĩa khi chú chó đang ở trạng thái tự nhiên nhất, nếu đuôi nghiêng về bên trái sẽ khôn hơn những chú chó có đuôi nghiêng về bên phải.

Nhất một, nhì chín: Thông thường, một chó mẹ có thể đẻ được từ 5 – 7 con một lứa. Nếu chó mẹ chỉ đẻ có một con thì chó con đó sẽ rất quý và được đánh giá là chó khôn.

Bạch cẩu hoàng đầu thân bối nguyệt: Đây là một trong những cách xem tướng chó khôn mà người xưa áp dụng. Đây là giống chó toàn thân màu trắng, đầu vàng, trên lưng có dấu ấn như hình mặt trăng tròn. Những chú chó này có mắt và mũi màu hồng, đỏ hoặc nâu, gốc đuôi có thêm một cách ấn nữa. Theo kinh nghiệm dân gian, nuôi loại chó này sẽ khôn và chủ nhân sẽ gặp được nhiều may mắn.

2. Chọn giống chó khôn theo bộ cẩu

Bối kiếm cẩu: Giống chó này được đánh giá là thông minh, nhanh nhẹn, có lông mọc xuôi từ đầu đến đuôi, trên lưng xuất hiện hình cây kiếm.

Bạch cẩu: Những loài chó màu lông trắng như tuyết

Hoàng cẩu: Những giống chó có màu vàng toàn thân.

Tử mị cẩu: Đây là giống chó hay nằm ngửa, bốn chân và thân hình thường xoải dài ra, ngực như ngừng thở khi ngủ.

3. Cách chọn chó khôn giống hắc cẩu

4. Chọn chó khôn theo người huấn luyện

Mua chó ở những địa điểm uy tín, đảm bảo chó có đúng nguồn gốc, xuất xứ

Xem tướng chó khôn bên ngoài với các đặc điểm như: Độ nhanh nhẹn, nghịch ngợm, mắt đỏ hay không, chó có bị ho hay biếng ăn hơn. Bạn cần quan sát từ 30 phút đến 1 tiếng để đánh giá chính xác nhất.

Lựa chọn giống chó tốt bằng việc tìm hiểu từ chủ nuôi xem giống chó bố và giống chó mẹ là gì.

Mua chó cần kiểm tra chân chó xem có guốc hay không, phần khuỷu chân có 4 móng nhỏ hay không? Nếu chú chó có những đặc điểm này thì rất thông minh và khôn ngoan.

Nếu bạn là người kinh doanh thì nên chọn mua những chú chó mu bàn chân có màu trắng. Chúng được đánh giá đem đến vận may cho chủ nhà.

Lựa chọn những chú chó 4 mắt sẽ rất khôn, biết giữ nhà và việc đi săn bắt con mồi cũng rất giỏi.

Khi mua chó, kiểm tra thấy có đốm lưỡi thì đây là chú chó rất thông minh.

Cách chăm sóc chó khôn hiệu quả

Nếu bạn đã biết được cách chọn chó khôn trong đàn thì cần tìm hiểu thêm về cách nuôi và chăm sóc chúng. Vì môi trường và cách nuôi ảnh hưởng đến 50% sự phát triển trí tuệ của chúng.

1. Chuẩn bị chỗ ở

2. Tắm cho chó

3. Thức ăn cho chó

Chó từ 2 tháng – 6 tháng tuổi nên cho ăn 3 bữa một ngày. Thời gian chia đều các bữa trong ngày một cách hợp lý. Các bữa ăn cần cách nhau một khoảng thời gian nhất định để chó có thể.

Thức ăn cho chó cần đầy đủ dinh dưỡng như các chất protein, khoáng chất, tinh bột, vitamin, không nên lạm dụng thuốc hoặc thức ăn tổng hợp cho chúng.

Không nên ăn quá nhiều sữa, cá tanh, thức ăn ôi thiu, đồ sống.

Cho chó ăn 3 – 4 bữa mỗi ngày, không nên cho ăn quá no

Cung cấp nước uống sạch, đầy đủ, dụng cụ đảm bảo sạch sẽ, khô ráo

Sau ăn, cho chó tự hoạt động từ 5 – 10 phút để tiêu hóa thức ăn

4. Cho chó vui chơi

5. Tiêm phòng định kỳ

Để đảm bảo chú cún nhà bạn luôn khỏe mạnh hãy tiêm phòng định kỳ cho chúng để hạn chế các bệnh thường gặp ở chó một cách tốt nhất.