Top 14 # Xem Tướng Chủ Tịch Hồ Chí Minh / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 11/2022 # Top Trend | Ica-ac.com

Tấm Gương Tự Học Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh / 2023

Thực tế cho thấy,  để làm được như trên, yêu cầu mỗi con người Việt Nam; đặc biệt là thế hệ trẻ phải ra sức học tập, rèn luyện; biến đó trở thành nhu cầu thiết yếu của mỗi cá nhân. Học tập là điều cần thiết trong quá trình tiếp nhận tri thức, là hoạt động có mục đích của con người. Với Chủ tịch Hồ Chí Minh, học tập trong đó tự học có vai trò đặc biệt quan trọng, là một trong những yếu tố quyết định tạo nên trí tuệ của Người. Tự học tập và học tập suốt đời là một luận điểm quan trọng trong tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục. Bác chính là một tấm gương sáng về tự học tập, tự rèn luyện để chúng ta noi theo.

Bác Hồ đã dạy: “Học để làm việc, làm người, làm cán bộ; Học để phụng sự đoàn thể”. Học phải có ý chí quyết tâm để phục vụ nhân dân, chứ không phải học để thăng quan, tiến chức. Đối với Bác, học tập chính là một nhu cầu mà ngay từ thời trẻ đến mãi sau này, khi đã tuổi cao, sức yếu, Người vẫn thường xuyên học tập không chút lơ là.

Ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành, lấy tên là Văn Ba làm phụ bếp cho một tàu buôn của Pháp, rời bến Nhà Rồng ra nước ngoài bắt đầu một hành trình lâu dài, gian khổ tìm đường cứu nước. Nguyễn Tất Thành ra đi với hành trang trên vai là chủ nghĩa yêu nước, mang theo một chí hướng lớn với một niềm tin sắt đá: Hẹn ngày trở về giải phóng Tổ quốc và đem lại tự do cho đồng bào. Người đã đến nhiều đất nước khác nhau, đã gặp nhiều màu da, tiếng nói khác nhau, đó là cuộc sống tăm tối cực khổ của nhân dân các nước thuộc đia. Chính từ đây, những nhận thức về giai cấp, tình cảm giai cấp và tinh thần quốc tế vô sản đầu tiên đã hình thành ở Người: “Dù màu da có khác nhau, trên đời này chỉ có hai giống người: giống người bóc lột và giống người bị bóc lột. Mà cũng chỉ có một mối tình hữu ái là thật mà thôi: tình hữu ái vô sản”. Lòng yêu nước của Người được thể hiện qua quá trình tìm tòi, nghiên cứu và hoạt động cách mạng. Yêu nước, Người đã tự nguyện chấp nhận cuộc sống làm thuê với đồng tiền công ít ỏi, rẻ mạt để kiếm sống, để hoạt động chính trị. Trong suốt hành trình tìm đường cứu nước, tài sản duy nhất và quý báu nhất của Người lúc đó là hai bàn tay, đôi mắt và con tim, khối óc cùng với khát vọng giải phóng dân tộc. Chính khát vọng đó đã hun đúc cho người thanh niên mảnh khảnh một sức mạnh phi thường, bền bỉ tự học, tự đào tạo để có đủ khả năng cứu nước, cứu dân. Đến đâu, Người cũng học, tìm mọi cách để học. Người tìm hiểu phong tục tập quán ở những nơi mình đi qua để nâng cao tri thức; học nghề để kiếm sống, kiếm sống để hoạt động cách mạng. Bác đã học và làm rất nhiều nghề khác nhau, bắt đầu từ việc làm thợ đốt lò trên tàu viễn dương, làm đầu bếp ở Mỹ, quét tuyết ở Anh, bốc thuốc ở Thái Lan, viết báo, viết truyện, viết kịch, làm thợ chụp ảnh, thợ sửa đồng hồ… Làm rất nhiều việc, nhưng nhờ tự học mà Bác làm việc gì cũng giỏi. Danh họa Picaso đã nhận xét về những bức tranh do Bác vẽ trên báo “Người cùng khổ”: “Chỉ mấy nét vẽ này thôi, ta đã thấy một tư tưởng lớn, một tâm hồn lớn tiềm ẩn bên trong. Nếu tác giả tiếp tục con đường hội họa thì ắt sẽ trở thành một đại danh họa!”. Ngoài ra, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại cho chúng ta một sự nghiệp văn chương phong phú và vô giá, tiêu biểu là tập thơ “Nhật ký trong tù”. Như chúng ta đã biết, học chữ Hán cực kỳ khó, để nắm vững nó và làm thơ thì lại khó hơn gấp bội. Chắc chắn, nếu Bác không có quá trình nỗ lực tự học thì sẽ không làm được điều đó.

 Cuộc đời của Bác là một quá trình vừa học tập vừa hoạt động cách mạng. Học tập để hoạt động cách mạng, đạt được mục đích, lý tưởng của mình; qua hoạt động cách mạng, không ngừng học tập, hoàn thiện tri thức và nhân cách của bản thân. Quá trình ấy đã tạo nên Hồ Chí Minh, một thầy giáo mẫu mực, một nhà giáo dục vĩ đại. Người đã để lại tấm gương cao đẹp về tinh thần tự học và học tập suốt đời mà chúng ta phải noi theo. Trong bản lý lịch đại biểu dự Đại hội Quốc tế Cộng sản lần thứ VII tại Mát-xcơ-va vào tháng 8 năm 1935, Bác đã khai rõ trong lý lịch: “Họ và tên: Lin. Trình độ học vấn: Tự học”. “Biết các thứ tiếng: Pháp, Anh, Trung Quốc, Ý, Đức, Nga”. Trên thực tế, dựa vào những lần Bác đi thăm nước ngoài, cũng như những lần đón tiếp các phái đoàn ngoại giao tới thăm Việt Nam, chúng ta còn được biết vốn ngoại ngữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh không dừng lại ở đó, Người còn có thể sử dụng thông thạo khá nhiều ngoại ngữ khác nữa như: Tiếng Thái Lan, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ả Rập, tiếng của rất nhiều dân tộc thiểu số Việt Nam… vốn ngoại ngữ đó của Bác không phải do tự nhiên mà có, mà chính là cả một quá trình khổ công rèn luyện, học tập của Người.

Việc tự học của Bác Hồ có mục đích cuối cùng là làm cách mạng, giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước. Người đã đưa cách mạng Việt Nam đến thắng lợi bằng sự vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin vào hoàn cảnh cụ thể ở Việt Nam. Vận dụng sáng tạo chính là quá trình tự thích nghi, tự tìm tòi thâm nhập thực tiễn, đúc rúc kinh nghiệm, phát huy nội lực. Sâu xa hơn, đó là quá trình tự học, tự giáo dục để làm cho nhân cách và năng lực của mình phù hợp với mục tiêu, lý tưởng, phù hợp với yêu cầu công việc. Việc tự học của Bác diễn ra suốt cả cuộc đời cách mạng của mình, cho tới khi tuổi cao, sức yếu, Bác vẫn giữ được tinh thần tự học như xưa. Đại tướng Hoàng Văn Thái lại, năm 1969, mỗi lần đến làm việc, ông thường thấy trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường của Bác để nhiều sách báo. Ông lo lắng đến sức khỏe của Bác, nên đề nghị: “Thưa Bác, Bác mệt, Bác nên đọc ít, để nhiều thời gian nghỉ ngơi thư thả cho lại sức”. Bác trả lời, giọng như tâm sự mà dứt khoát từng lời: “Chú bảo Bác không đọc sách báo ư? Dù già yếu cũng phải học, phải đọc sách báo nâng cao hiểu biết và nhất là vấn đề nắm vững tình hình chứ!”.  

Có thể nói, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương mẫu mực về tinh thần tự học, lấy tự học làm cốt, làm phương thức chủ yếu để nâng cao trình độ mọi mặt của bản thân. Song tự học ở Chủ tịch Hồ Chí Minh không phải là một sự ngẫu hứng, tùy ý vô nguyên tắc… mà tự học ở Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành một khoa học, một nghệ thuật, một triết lý nhân văn sâu sắc với một kế hoạch cụ thể, chặt chẽ, khoa học; với một ý chí và quyết tâm bền bỉ, dẻo dai, tinh thần sáng tạo, tranh thủ mọi lúc, mọi nơi để học. Đặc biệt, Người tự học với một động cơ trong sáng với ý nguyện cao cả là tìm ra con đường cứu nước, cứu dân, làm cho đất nước độc lập, nhân dân được tự do, ấm no, hạnh phúc. Tấm gương tự học của Chủ tịch Hồ Chí Minh, soi xét trong thực tiễn đã qua, hiện nay và cả mai sau, vẫn còn nguyên giá trị, có ý nghĩa giáo dục hết sức sâu sắc; đó mãi là một tấm gương sáng ngời, một di sản vô giá đối với sự nghiệp đào tạo, bồi dưỡng, giáo dục của Đảng và nhân dân ta. Mỗi cán bộ, đảng viên và quần chúng cần ghi sâu những lời dạy của Bác, noi theo Người về nghị lực học tập, rèn luyện để có đủ đức, đủ tài phục vụ nhân dân. Tấm gương tự học và những tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về vấn đề tự giáo dục mãi mãi tỏa sáng, soi rọi cho mỗi chúng ta phấn đấu, rèn luyện, tự vươn lên trong tu dưỡng bản thân để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao./.

N.X.D

Về Bức Thư Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh Gửi Tướng Trung Hoa Quốc Dân Đảng / 2023

Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vừa ra đời đã gặp muôn vàn khó khăn, ví như “Ngàn cân treo sợi tóc”. Cùng một lúc, chính phủ cách mạng non trẻ phải đối mặt với vô vàn những khó khăn về kinh tế, xã hội và văn hóa do chế độ thực dân gây ra. Sự khó khăn, phức tạp và bất lợi cho công cuộc bảo vệ chính quyền, giữ gìn độc lập cho dân tộc lại được nhân lên bởi các thế lực thù trong, giặc ngoài đang rắp tâm phá hoại thành quả cách mạng. Đối với quốc tế, chưa có nước nào công nhận nền độc lập và đặt quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Sự mất còn của vận mệnh dân tộc là trọng trách nặng nề mà dân tộc đã giao phó cho Đảng, Chính phủ do Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng đầu. Và, trên mặt trận đấu tranh ngoại giao trong giai đoạn lịch sử đặc biệt này đã xuất hiện một thiên tài ngoại giao – Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người cầm lái vĩ đại đưa con thuyền cách mạng đến bến bờ thắng lợi.

Có rất nhiều tài liệu thể hiện phong cách, tài ngoại giao khôn khéo của Chủ tịch Hồ Chí Minh giai đoạn 1945-1946, bài viết này xin giới thiệu một tài liệu mới sưu tầm được, đó là bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi tướng Trần Tu Hòa – viên tướng cấp cao của Quốc dân Đảng Trung Hoa ngày 19-12-1945.

Tướng Trần Tu Hòa lúc ấy là đại biểu của Tổng bộ Lục quân Quốc dân Đảng Trung Quốc giữ chức vụ Phó trưởng phòng phòng 5 của Bộ Tư lệnh quân đội Trung Quốc tại Việt Nam, phụ trách công tác đối ngoại (Trưởng phòng 5 do Lư Hán kiêm chức).

Theo luật bầu cử của Chính phủ lâm thời công bố ngày 8-9-1945, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sẽ tổ chức Tổng tuyển cử vào ngày 23-12-1945. Các tổ chức phản động như Việt Nam Quốc dân Đảng, Việt Nam Cách mạng Đồng minh hội đã tìm mọi cách để phá hoại. Chúng tổ chức những cuộc biểu tình thị uy, công kích Chính phủ lâm thời đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh, yêu cầu Chính phủ lâm thời phải từ chức. Chúng còn tổ chức các hoạt động ám sát, bắt cóc, gây rối trong xã hội.

Trước tình hình đó, ngày 18-12-1945, tướng Trần Tu Hòa thay mặt Bộ Tư lệnh quân đội Tưởng Giới Thạch ở Việt Nam gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh trình bày về đề nghị: Bộ Tư lệnh quân đội Tưởng Giới Thạch ở Việt Nam sẽ đứng ra “điều đình”, thông qua hiệp thương giữa các đảng phái thành lập một Chính phủ liên hiệp lâm thời có đại biểu các tầng lớp tham gia để tổ chức cuộc Tổng tuyển cử và đề nghị Chủ tịch lui thời hạn tiến hành bầu cử lại hai tuần.

Chấp nhận đề nghị của Trần Tu Hòa, cùng ngày, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký Sắc lệnh số 76 về việc hoãn ngày Tổng tuyển trong toàn cõi Việt Nam đến ngày 6-1-1946 và gia hạn nộp đơn ứng cử kéo dài đến hết ngày 27-12-1945.

Ngày hôm sau, 19-12-1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh tự tay viết một bức thư bằng chữ Hán gửi tướng Trần Tu Hòa.

Bút tích thư chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi tướng Trần Tu Hòa, 19-12-1945

Bức thư dài 2 trang chữ Hán, được viết bởi nét mực xanh cửu long. Nội dung bức thư như sau:

THƯ GỬI TƯỚNG TRẦN TU HÒA

Kính gửi: Trần Tướng quân,

1- Về việc tổ chức Tổng tuyển cử, đã theo ý kiến của tiên sinh, hoãn lại 2 tuần.

2- Việt Nam độc lập Đồng minh, không phải là một đảng mà là một mặt trận toàn dân, bao gồm các đảng phái (Đảng Dân chủ, phái Xã hội), các phần tử Quốc dân Đảng, Đảng Cộng sản (đã tự động giải tán) và các đoàn thể yêu nước không đảng phái như Hội Thanh niên cứu quốc, Hội Phật giáo cứu quốc, Hội Cơ đốc giáo cứu quốc, v.v..

3- Chính cương của Việt Minh:

A- Liên hiệp lực lượng cả nước để giành lại quyền độc lập, xây dựng một nước Dân chủ Cộng hòa.

Nhân dân có các quyền tự do, dân chủ; nam nữ bình đẳng.

Xây dựng quốc phòng.

B- Về kinh tế: Xoá bỏ mọi thứ thuế má nặng nề do người Pháp, người Nhật đặt ra, thi hành việc thu thuế công bằng và thấp. Phát triển nông nghiệp và thủ công nghiệp, thành lập Ngân hàng quốc dân, thực hiện tự chủ về quan thuế, v.v..

C- Về xã hội: Thiết lập nhà dưỡng lão, nhà trẻ, mở nhiều nhà thương, cứu tế những người thất nghiệp, cấm chỉ bán dâm, lập nhà hộ sinh.

D- Về văn hoá: Thực hành chế độ giáo dục bắt buộc, mở nhiều trường học, rạp hát, tổ chức các lớp bình dân học vụ, giúp đỡ những người nghèo mà hiếu học. Phát triển thể dục, đức dục, bãi bỏ học phí nhập học do người Pháp đặt ra.

E- Về ngoại giao: Tranh thủ sự giúp đỡ của các nước Đồng minh, trước hết là Trung Quốc. Liên lạc và hỗ trợ các dân tộc bị áp bức.

F- Khẩu hiệu của Việt Minh: liên Hoa, kháng địch, độc lập.

4- Tổ chức của Chính phủ lâm thời Việt Nam:

4- Tổ chức của Chính phủ lâm thời Việt Nam:

Cố vấn:Nguyễn Vĩnh Thụy (Bảo Đại)

Ngoại giao:Hồ Chí Minh (kiêm)

Giao thông:Đào Trọng Kim

Quân huấn:Trương Trung Phụng

Thanh niên:Dương Đức Hiền

Tuyên truyền:Trần Huy Liệu

Y tế:Phạm Ngọc Thạch.

5- Tổ chức các địa phương:

Mỗi thôn, mỗi huyện có một Hội đồng nhân dân, do nhân dân địa phương bầu ra. Hội đồng nhân dân bầu ra một ủy ban chấp hành, phụ trách công việc của địa phương đó.

6- Sau Tổng tuyển cử toàn quốc, những người trúng cử sẽ triệu tập Quốc hội (từ lúc bầu cử xong đến khi họp Quốc hội, thời gian không được quá một tháng). Chính phủ lâm thời sẽ lập tức từ chức toàn thể, Quốc hội sẽ bầu ra một Chính phủ chính thức và quyết định các vấn đề như Quốc kỳ, Quốc huy, v.v..

7- Xin gửi theo một danh sách ứng cử (chỉ có 11 tỉnh Bắc Kỳ, các nơi khác chưa in ra).

Chúc sức khoẻ Tướng quân.

4 giờ 30 chiều, ngày 19 tháng 12

Trong thư, Người thông báo quyết định của Chính phủ Việt Nam sẽ lùi ngày Tổng tuyển cử trong toàn quốc lại hai tuần. Đồng thời, Người cũng giải thích rõ thêm một số vấn đề như tổ chức và thành phần Mặt trận Việt Minh, Cương lĩnh chính trị của Mặt trận Việt Minh, về tổ chức chính quyền ở địa phương, về việc triệu tập Quốc hội sau khi Tổng tuyển cử toàn quốc. Người còn gửi kèm theo bức thư là một danh sách ứng cử viên tham gia Tổng tuyển cử của 11 tỉnh Bắc Kỳ…

Ngày 1-1-1946, các đảng phái đã hiệp thương với nhau và thành lập Chính phủ lâm thời do Hồ Chí Minh làm Chủ tịch, Nguyễn Hải Thần làm Phó Chủ tịch. Ngày 6-1-1946, bất chấp khủng bố của kẻ thù, cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên của chế độ mới đã diễn ra thành công trong cả nước, khẳng định niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Như vậy, trong những ngày khó khăn để bảo vệ chính quyền cách mạng non trẻ, trước vận mệnh của dân tộc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhạy bén và sáng suốt đưa ra một quyết định phù hợp, nhằm giải quyết kịp thời những nhiệm vụ vô cùng phức tạp và bình tĩnh chèo lái con thuyền cách mạng Việt Nam vượt bao ghềnh thác hiểm nguy. Bức thư Chủ tịch Hồ Chí Minh viết gửi tướng Trần Tu Hòa ngày 19-12-1945 là một trong nhiều tài liệu thể hiện tài ứng xử khôn khéo của Người.

Hơn nửa thập kỷ đã trôi qua, bức thư trên đã được gia đình tướng Trần Tu Hòa lưu giữ cẩn thận. Nhân dịp sang thăm Việt Nam, con gái tướng Trần Tu Hòa là bà Trần Tố Dung đã tặng bức thư này cho chúng tôi Ngô Đức Thọ. Ngày 25-2-2014, GS. TS Ngô Đức Thọ đã trao tài liệu này cho Bảo tàng Hồ Chí Minh để lưu giữ và phát huy tác dụng.

Phí Thị Hồng Vân Bảo tàng Hồ Chí Minh

Dưới Góc Độ Tướng Mệnh Học, Hồ Chí Minh Thuộc Hạng Người Nào? / 2023

Sau vài thập niên bôn tẩu giang hồ, Nguyễn Tất Thành, mạo xưng Hồ Chí Minh, đã về nước và thành lập tổ chức Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, tức là Việt Minh tại hang Pác Bó (Tuyên Quang) năm 1941. Tay cáo già gốc Nghệ An kia khéo dấu cái đuôi csản đệ III quốc tế, nên khá nhiều phần tử yêu nước gia nhập vào Việt Minh vì họ nghĩ rằng đó là tổ chức chính trị đấu tranh chống thực dân Pháp thời bấy giờ. Nhìn chung từ 1941 đến 1945, HCMinh đã hoạt động hoàn toàn bí mật: cải trang thành đủ hạng người, chẳng hạn như một ông già ăn mày, lão khất sĩ, một tiều phu gánh củi.để thỉnh thoảng bám sát Hànội. Tuy nhiên phần lớn trong khoảng thời gian dài đó, ông Hồ hay lang thang khắp khu Việt Bắc và chui rúc trong hang Pác Bó. Sau khi lãnh tụ đảng cộng gầy nên nghiệp cả, người ta không hiểu do đâu trong dân gian có những lời rì rầm về những hoạt-động-kách-mệnh-của-Bác-Hồ:”Ngày thì lếch thếch áo chàm, bị gậy khất thực khắp Trung du.” và “có những khi bế cái Mường già; hang Pác Bó sương che mờ hốc đá”. Kết quả là người đàn bà thiểu số kia đã cho ra đời một đứa con trai, mang họ mẹ. Một lần nữa trong dân gian có những lời cả quyết rằng đứa con vô thừa nhận loại này khoảng sáu thập niên sau đó đã trở thành tổng bí đảng cộng. Trong những ngày tháng “bị gậy khất thực khắp Trung du”, ông Hồ còn thường cải trang một lão khất sĩ làm công quả tại Trúc Lâm Yên Tử, một cổ tự ở khu Việt Bắc, để được tá túc và cơm nước tại ngôi chùa này. Một hôm có một danh sĩ từ Hà Thành đến thăm vị sư già trù trì và ở lại chùa đôi ngày. Đó là nhà văn Khái Hưng, tác giả các cuốn tiểu thuyết như Hồn Bướm Mơ Tiên, Trống Mái… Một lần nép mình sau cánh cửa, lãnh tụ Việt Minh cố nghe vị sư trù trì và người khách đang thấp giọng trò chuyện. Theo tập hồi ký của Trần Xuân Bách, nguyên bí thư đảng cộng đã bị thanh trừng, Khái Hưng đang nói về tướng mạo khác thường của kẻ làm công quả bí ẩn (tức là lãnh tụ VM mà lúc đó nhà văn không hề biết) cho vị sư trù biết để mà cư xử thận trọng. Khái Hưng đã nói, “người này có thể làm nên đại sự vì có con mắt sáng lung linh như thể có hai con ngưới, lưỡng quyền cao, bước đi dài. Nhưng dứt khoát lão ta không phải là bậc chính nhân quân tử mà là loại mới thoạt nhìn cứ tưởng có đức khiêm cung nhưng thật sự lại là thứ láo xược ngạo nghễ, lòng dạ đảo điên khó lường, tâm địa hiểm độc. Đó còn là kẻ có thể làm bất cứ điều gì, bất chấp luân thường đạo lý, để đạt được mục đích vì đôi mắt của lão thường láo liên, thỉnh thoảng lại liếc trộm người đối diện và bước đi tuy dài nhưng đôi khi lại lụp chụp.” Dứt lời, Khái Hưng vỗ vai nhà sư già và nói, “Sư trù trì không nên chứa chấp người này, coi chừng sẽ mang họa vào thân” Nhà sư chỉ gật gù làm thinh. Cả hai, chủ và khách không ngờ rằng lãnh tụ Việt Minh, nép sau cánh cửa, đã nghe rõ từng lời của Khái Hưng. Theo Trần Xuân Bách, cái chết thảm về sau của Khái Hưng, là một trong những cột trụ của nhóm Tự Lực Văn Đoàn, bắt nguồn từ đó. Vào ngày 2/9/1945, Hố Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn độc lập (phần đầu sao chép y chang phần mở đầu TNĐL năm 1776 của Hoa Kỳ) và trình diện thành phần chính phủ liên hiệp (các đảng phái quốc gia nắm giữ những bộ quan trọng). Khái Hưng sững sờ khi nhận ra HCMinh chính là lão khất sĩ làm công quả tạị Trúc Lâm Yên Tử khoảng hơn 3 năm về trước. Nhà văn cố trốn khỏi Hà nội nhưng nào có thoát. Trong năm đầu thời kháng chiến chống Pháp (1946-1954), Khái Hưng bị nhốt trong một hầm tối ở Liên khu 5-Nam Ngãi Bình Phú thuộc sự kiểm soát vủa VMinh. Chẳng bao lâu sau đó, chính Trần Huy Liệu đã ra lệnh bỏ nhà văn xấu số vào bao bố và ném xuống sông. Còn vị trù trì, nhà sư già này đã làm ơn lại mắc oán và cũng đã chết khá bí hiểm: chết cháy khi Trúc Lâm Yên Tử bị thiu rụi vào một đêm khoảng giữa năm 1947. Biết tướng mạo đặc biệt của lãnh tụ VMinh và nói thẳng ra như Khái Hưng và nhà sư trù trì TLYT kia sau cùng phải bị chết thảm. Trái lại, chẳng hề biết một tí nào về “độc tướng” của người thanh niên xứ Nghệ kia, của Nguyễn Ái Quốc-HCMinh (cả hai đều mạo xưng) mà lại sống chung kề cận nâng đỡ che chỡ cộng tác.., đủ thành phần xã hội từ thấp lên cao kể cả các lãnh tụ đảng phái quốc gia, những khuôn mặt trí thức hàng đầu, một vài nhà cách mạng tên tuổi sau cùng cũng đã phải gánh chịu những hậu quả phũ phàng thảm khốc. Những sự kiện cụ thể loại này đã tuần tự diễn ra như thế nào? (còn tiếp)

Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com